Giới thiệu sách tháng 9/2015 tác phẩm:: “Tuổi thơ dữ dội”

Tháng Một 10, 2016 2:54 chiều

GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 9/2015 TÁC PHẨM: “TUỔI THƠ DỮ DỘI”

Trong bài viết mở đầu chuyên mục, mình muốn giới thiệu đến các bạn một cuốn tiểu thuyết dành cho thiếu nhi của nhà văn Phùng Quán, tác phẩm Tuổi thơ dữ dội.

image001

Tuổi thơ dữ dội cuốn hút tôi ngay từ những trang đầu tiên. Tôi cũng không biết mình đã đọc đi đọc lại cuốn sách này bao nhiêu lần nữa. Chỉ nhớ rằng mỗi khi đọc lại, từng dòng chữ vẫn gợi lên trong tôi biết bao cảm xúc.

Tôi sinh ra khi đất nước hòa bình, được bố mẹ chăm sóc chu đáo, chưa một lần phải đối mặt với những gian truân của cuộc đời. Với tôi, chiến tranh đơn giản chỉ là những câu chuyện mà bố mẹ, ông bà, “thế hệ trước” đã trải qua và kể lại, có gì đó rất xa xôi. Nhưng với ngòi bút chân thực đến ngỡ ngàng, Phùng Quán đã khiến tôi như sống trong những tháng ngày chiến đấu ác liệt mà hào hùng của đất nước. Ông cho tôi hiểu cuộc sống nơi chiến khu khó khăn đến nhường nào. “Người ta thường hình dung nỗi gian khổ của những người kháng chiến ở chiến khu là đói và rét. Nhưng rận, ghẻ, sốt rét mới thật là khủng khiếp.” Và trên hết, với những người tham gia chiến đấu, phải chấp nhận mình có thể hi sinh bất cứ lúc nào. Đọc Tuổi thơ dữ dội nhiều lúc tôi tự cảm thấy mình yếu đuối, hèn nhát khi không dám đối mặt với những khó khăn của cuộc đời. Vậy mà họ – những cậu bé Vệ Quốc Đoàn, dù cuộc sống trăm nghìn thiếu thốn, ngay cả khi phải đối mặt với cái chết, họ vẫn luôn giữ vững niềm tin vào một ngày mai đất nước độc lập.

Tuổi thơ dữ dội đã khiến tôi vui cùng sự ngây thơ hồn nhiên của những chú bé, có những khi bật cười vì sự liến láu của Tư dát – người thường nghĩ ra đủ trò đùa cho cả đội. Tuổi thơ dữ dội cũng khiến tôi nín thở dõi theo ba lần vượt ngục của Lượm, có những đoạn hồi hộp đến nỗi tôi tưởng rằng trái tim mình đang bị ai bóp nghẹt. Tôi căm giận khi trong hàng ngũ quân đội Việt Nam có những kẻ hèn nhát như Kim điệu, Nguyễn Trì,.. sẵn sàng bán đứng bạn bè, đồng đội chỉ vì tương lai giàu sang phú quý mà kẻ thù vẽ ra trước mắt.

Và, Tuổi thơ dữ dội đã khiến tôi khóc. Trước đây tôi thường chê mấy đứa bạn hay sụt sùi khi đọc tiểu thuyết. Vậy mà, khi đọc đến những trang cuối cùng, tôi đã khóc rất nhiều. Tình yêu nước, tình bạn thủy chung giữa những người đồng chí, và sự trong trắng dung dị của những người chiến sĩ nhỏ ấy đã khiến tâm hồn tôi rung động. Đến tận bây giờ, mỗi khi vô tình giở lại một trang của cuốn sách, tôi đều không thể kìm lòng mà đọc lại một cách say mê. Có thể nói, điều đặc biệt nhất của Tuổi thơ dữ dội đó chính là sự ám ảnh đối với người đọc từ diễn biến, kết thúc đến từng câu chữ, hình ảnh. Tôi là người miền Bắc, vậy mà đọc Tuổi thơ dữ dội, những phương ngữ của xứ Huế như chừ, răng, rứa, nờ… đã ngấm vào tâm trí tôi từ lúc nào không hay.

Như ai đó đã nói: “Hoa bồ công anh đẹp khi nó bắt đầu bay đi, cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta biết sống vì người khác”. Với tôi, những nhân vật như Lượm, Mừng, Quỳnh sơn ca, Bồng da rắn,.. chính là những bông hoa dại ấy. Họ mộc mạc, hồn nhiên, giản dị, nhưng cũng rất kiên cường đấu tranh với kẻ thù. Cả một đời người, cho dù nó rất ngắn ngủi, thậm chí chỉ là mười bốn, muời lăm năm, nhưng họ đã sống hết mình cho Tổ quốc.

Còn rất nhiều điều tôi muốn nói về cuốn tiểu thuyết này. Nhưng có lẽ sẽ ý nghĩa hơn khi các bạn tự mình đọc Tuổi thơ dữ dội, suy nghiệm những ý nghĩa tuyệt vời về cuộc sống chiến đấu mà nhà văn Phùng Quán gửi gắm.

            Nguyễn Thị Thúy Hằng – Lớp 5A